m cớ chạy tọt ra ngoài, tôi phải giải thích mãi bà ấy mới hiểu, nhưng vẫn cố vớt vát “thì đằng nào cô cậu chả cưới…” Bó tay toàn tập! Bà này vô duyên nhưng…ta thích…he he.
*
***
Mất gần 1 tháng chúng tôi mới ổn định được việc sắp xếp đầu tư sang bất động sản và cửa hàng, tôi không cho em trực tiếp làm, thuê 2 quản lý, hàng tháng theo hạch toán lỗ lãi để điều chỉnh kinh doanh. Việc chính của em bây giờ là chuẩn bị nhập học chứ không phải là mấy thứ kia, nhưng dù sao nó cũng chiếm thêm một ít vào quỹ thời gian của chúng tôi.
Hai tuần một lần chúng tôi dành ít nhất 1 ngày để không nghĩ đến chuyện cửa hàng hay học hành gì cả, chỉ để tự do rong chơi hoặc tha nhau đi lang thang đâu đó cho khuây khoả, một mặt tôi muốn có những phút giây thật vui vẻ ở bên em vì tôi biết, thời gian đẹp đẽ này rồi sẽ chẳng được bao lâu nữa, hồ sơ xin học bổng của tôi đã có phúc đáp, nhanh thì 6-7 tháng, chậm thì 1 năm nữa tôi sẽ đi. Tôi không nói điều này ra với em, tôi sợ em sẽ buồn – không biết là tôi nghĩ có đúng hay không, hay tôi đang tự ngộ nhận?!
Cái này có được gọi là “đơn phương” không nhỉ! Tôi giống như con thò lò, cứ ngập ngà ngập ngừng ra vào miệng hang, muốn nói ra nhưng lại sợ nhỡ đâu nói ra em hiểu sai hoặc gây tổn thương cho em nên tôi không dám, hoặc chưa dám. Trong tình yêu nhiều khi đi kèm với yêu là thương, tôi cũng thế thôi! Em vốn thiệt thòi từ nhỏ về mọi phương diện nên mọi chuyện có thể dẫn đến thương tổn cho em, tôi không dám . Nhưng tôi rất sợ mất em, tôi như con kiến leo cành đa là như vậy đó.
Đầu đông trời trở lạnh, thiên hạ không biết có kiếm đâu ra hai đứa hâm như bọn tôi không, đang dưng tha nhau lên tận chùa Hương, suốt dọc đường từ Thiên trù lên Hương Tích chả có lấy 1 bóng ma trừ tôi với em và vài đoàn tây Balô đi du lịch trái mùa. Em đứng thật lâu trước “đụn cô – đụn cậu” không biết em xin cái gì nữa, lúc ngồi nghỉ em hỏi tôi:
- Anh xin cái gì vậy!
- Thế em xin cái gì?
- Em xin ban phúc ban đức, sau này có đủ ăn đủ mặc, có 1 đứa con trai, 1 đứa con gái……Khai mau, anh xin cái gì!
- Anh khiêm tốn lắm, chỉ xin có mỗi câu!
- Câu gì!
- Lạy giời cho tôi lấy được cái con dở hơi bên cạnh tôi, chấm hết!
- Á……- Em đỏ bừng mặt đấm thùm thụp vào vai tôi, nắm tay em nhẹ hều!
*
***
Một cái tết cũng trôi qua trong nỗi nhớ em đến quay quắt, Số tin nhắn và các cuộc gọi từ mờ sáng đến nửa đêm giữa tôi và em chắc phải bằng tổng số tin nhắn cả năm qua. Mùng 4 tết chưa ăn hết bánh chưng tôi đã đùng đùng kiếm lý do nhảy tuốt lên Hà nội, mẹ tôi gặng “có phải kiếm được cô nào trên ấy rồi không? Hôm nào mẹ lên mày dẫn nó đến gặp mẹ nhá”- Mẹ có biết đâu kẻ mẹ đang định tìm vốn mẹ vẫn hay gặp đấy thôi!
Tôi không nói cho em biết là tôi lên Hà nội sớm hơn dự kiến, em xa nhà cả năm rồi, cũng muốn để em ở bên người thân thêm ít ngày nữa, trong các tin nhắn tôi vẫn như đang ở quê vậy. Năm nay nhà em bớt khó khăn hơn nhiều một phần mấy cái ao cá và vườn cây ở quê của gia đình em bắt đầu cho thu hoạch một phần thu nhập từ cho thuê 2 căn hộ hồi trước chúng tôi đã đầu tư cùng với các khoản linh tinh từ quán giải khát… tôi chia đều cho em trên nguyên tắc tài chính sòng phẳng. Chuyện kinh tế này tôi ép ghê lắm em mới chịu nhận.
Những tưởng tôi phải một mình “cô đơn” đến hết rằm, ngờ đâu chiều mùng 5 vừa chạy đi mua gói thuốc về đã thấy em ngồi vắt vẻo trong nhà từ lúc nào không tin vào “nhãn quan” của mình tôi thô lố mắt ra nhìn một chặp rồi chép miệng “ Đầu năm, anh đây chúc em sang năm mới, ế dài cổ để anh còn có cơ hội….”
Chưa nói hết câu đã bị em đập đánh bốp vào vai bảo “Không phải chúc, em ế cũng kéo anh ế theo” vừa nói mặt em vừa hồng lên, nhìn lại …muốn cắn!
- Sao em lên sớm thế? Hôm trước bảo hết rằm tháng giêng cơ mà!
- Anh muốn thế lắm hả?
- Không, ngạc nhiên thôi.
- Ừ, ăn tết thế đủ rồi, em lo mấy cái quán ngày tết đông khách mà mấy đứa nhân viên về quê hết chưa ra nên phải lên sớm xem thế nào!
- Chẹp, thế mà mình cứ tưởng bở!
- Ừ, quả dưa bở ngày càng to đấy!
Buổi tối đi lễ Phủ Tây hồ xong, tôi lại đèo em ra đường Thanh niên đứng hóng gió cho…mát. Em và tôi đứng cạnh nhau vịn lan can nhìn phía bên kia hồ lấp lánh ánh điện. Trầm ngâm mãi tôi quay qua bảo em:
- Không biết những lúc thanh bình thế này kéo dài được bao lâu nữa nhỉ?
- Anh nói thế là ý gì? em không hiểu!
- Tức là…..- tôi ngập ngừng
- Nói đi – Em nhìn tôi, đôi mắt mang hình dấu ?
- Thì…thì…Hồ sơ xin học bổng của anh được duyệt rồi, có lẽ không đến nửa năm nữa là anh đi thôi.
Em sững người nhìn tôi như không tin vào điều tôi vừa nói, tôi thở dài:
- Anh nói thật đấy, Email của bên trường gửi về từ trước tết cơ!
- Em mừng cho anh! chúc mừng anh!- Giọng em như có cái gì đấy nghẹt lại.
Tôi nhẹ bớt được phần nào khi nói ra được cái thông báo này, vốn dĩ trước sau gì em cũng biết thôi, nhưng ko nói sau em sẽ trách móc tôi. Em cúi đầu như đang suy nghĩ gì ghê lắm, dáng nhỏ của em như cô đơn một mình trong đêm Đông….
Không kìm được tôi đưa tay ôm choàng em vào lòng, em gục mặt vào lồ.ng ngực tôi, cơ thể mềm mại của em run run, hình như em đang khóc, vòng tay tôi cuống quýt xiết chặt em như sợ buông ra em sẽ vụt bay mất. Em ngước nhìn tôi, đôi mắt ướt nhoà nói trong tiếng nấc “Sao giờ anh ….mới bảo em?!”.
Đôi môi tôi không để em nói hết câu, nó lần tìm đến đôi môi ấm mềm của em nhẹ nhàng gắn lên đó làm em run bắn người, đôi tay em như vô thức vòng lên cổ tôi kéo sát vào em. Cả tôi và em cùng rơi vào cảm giác nửa mê nửa tỉnh không biết gì đến đất trời xung quanh, thời gian như đọng lại….
Từ Khóa: Cailon321.sextgem.com – vl321.com – the gioi sex - Truyen sex - loan luan gia dinh - truyen - hoc sinh – truyen sex hay – anh sex vav – anh sex jav – phim jav – phim vav, truyensex, pha trinh con o sin

